MINH HUA

họa vần bài thơ Cao Thệ tặng chị Minh Hua

— Viết bởi minhhua @ 19:37
         Có một đêm trăng tàn nơi cuối bãi
      Có một người nhìn nước lững lờ trôi
      Dòng suy nghỉ - chập chùng như sóng nước
      Vô tình dẫm trăng oằn oại dưới chân mình

      Cứ bước đi âm thầm và hối hả
      Như gần như xa - Tâm thức vô biên
      Người ta nói cho dù là sỏi đá
      Cũng muốn tìm nhau cùng ở một miền

      Người nhìn xem đóa hoa đồng cỏ nội
      Tỏa nhẹ hương thầm - thi vị làm sao!
      Dòng đời trôi cứ như con nước nổi
      Bạc trắng mái đầu mãi miết chiêm bao

      Khép mắt lại để không còn thấy sáng
      Đêm như ngày an trú lối đi về
      Lòng biển động bổng vô tình dậy sóng
      Mở mắt ra nhìn khắp nẻo sơn khê.



      

CÀN KHÔN TRẬN

— Viết bởi minhhua @ 19:10
    Chiều nay gió không bay về phương ấy
   Nụ hôn nồng nghịch gió thổi ngược rồi
   Lơ lững trong không gian
   Lãng đãng giữa bầu trời
   Nụ hôn và trái tim rong ruổi đi tìm
   Bỏ xác lại anh vật vờ - Tội nghiệp !

   Anh biết chứ cái vòng tình oan nghiệt
   Anh với vào em là vở vụn phách hồn
   Anh biết chứ con đường nào dại khôn ?!
   Tại Anh muốn thêm lần nữa...
   Cho mình một phen điêu đứng

   Để được thấy anh vẫn còn mơ mộng
   Cho hồn vật vờ thấy thích thú hơn
   Trong cuộc sống với muôn ngàn hổn độn
   Thử chết đi !!!...
   Để thấy mình sừng sững giữa cuộc trần

   Cám ơn em đã xốc dậy bản thân
   Từ lâu anh ngỡ im lìm lặng tiếng
         Hồi đó ! Rồi thôi !
      Lần nầy ! Tiếng Kiểng !
     Gõ trái tim anh lạc phách xiêu hồn

      Thêm một lần...
   Ta lọt trận Càn khôn 
                              Biển, 5/3/2010

   

   

Y NGUYÊN

— Viết bởi minhhua @ 17:56
      Anh ơi !
         Cổ nhân đã bảo
         Những điều chân thật
         Không nằm trong những lời ngọt mật
         Anh không phải là loài ong bướm đa tình
         Khi chim mõi cánh
         Tìm chổ đáp yên bình
         Người huyên náo- Ta trú vào nhau lặng lẽ
         Vòng tay lại chóng chọi đời giông tố
         Đây, bờ vai anh vững vàng
         Cho em tựa nương
         Khi chinh phục em
         Do điềm chỉ của trái tim
         Anh bắt đúng em
         từng hồi ! từng nhịp
         Cuộc trần này, dẫu bể dâu tan hợp
         Thế sự thăng trầm
         Duyên nợ y nguyên
      Anh ơi!
         30 năm dẫu phỉ nguyền
         Lai sinh kiếp khác y nguyên kiếp nầy.
                                                                           Tặng OX

Xuôi dòng!

— Viết bởi minhhua @ 16:03
Xuôi dòng!

Bài thơ này họa lại cùng bài thơ "Trôi theo dòng đời" của Ngọc Yến - Viết cho NY



Một chút gió Đông-Thổi về miền Tây nam... xa lạ
Đẩy rụng rơi những chiếc lá vàng
Giọt sương lạnh nẩy mầm chồi lá
Theo đất trời... dòng nghĩ miên man

Màu thời gian làm mình ngơ ngác
Màu không gian thoáng thấy bàng hoàng
Cứ chuyển hóa luân lưu... còn - mất
Một kiếp người dần đến mong manh.

Thả bước chân gặp chiều hiu hắt
Ngắm hoàng hôn tiễn biệt ngày tàn
Lòng biển gọi sông về một nẻo
Căng buồm lên lướt sóng bâng khuâng

Khoảnh khắc gặp lại mình thơ dại
Giống như thời xuân thắm nồng nàn
Rồi nước chảy hoa trôi... lay lắt
Giữa muôn trùng - Ta - Muốn hòa tan.


Đi biển mồ côi...

— Viết bởi minhhua @ 09:39

Đi biển mồ côi...

 + VIẾT NHÂN NGÀY 20 THÁNG MƯỜI...

    (Thơ văn xuôi)

Preview

    ... Em nghiến chặt hai hàm răng, oằn mình trước mỗi cơn đau, cố ghìm chặt trong lòng, nén lại tiếng kêu rên, chỉ có nước mắt tự do tuôn trào ràn rụa khi cảnh đời và mọi thứ quanh mình chỉ còn lại một màu trắng xóa. Chuyến ra khơi - đầy đủ những người thân quen đưa đón nhưng chỉ con thuyền rời bến một mình trong nỗi cô đơn, sợ hãi trước cơn giông bão giữa muôn trùng. Những bàn tay ấm nóng thân quen như muốn truyền hơi ấm nóng, giữ chặt thân hình như cố bám víu con tàu đang vật vã giữa trùng khơi. Muốn kềm hãm bớt cơn sóng dữ và truyền thêm sức mạnh để cùng em dồn hết sức cho phút giây sau cùng, vượt cạn.


     Em thoáng ngất đi, phút lặng yên sau cơn vật vả giữa sóng gió muôn trùng, mọi thứ như trôi nổi rồi lắng chìm và từ thẳm sâu em mường tượng thấy những nụ cười thân quen rỡ ràng, vẹn nguyên như khi con tàu về đến bến bình yên. Nụ cười của mẹ, của anh và của những người không quen, san sẻ. Hạnh phúc thật lớn lao và cũng thật khó kiếm tìm. Ngỡ cuộc đời giờ đây chỉ còn lại tiếng cười thôi, những tiếng  cười vây quanh tiếng khóc thét đầu tiên của một sinh linh mới vừa góp mặt, ngỡ ngàng.


     Một chuyến xa khơi giữa chông chênh bạt ngàn con sóng dữ đã thấy những nẻo chông gai, gập ghềnh và những hy sinh, mất mát, vật vã luôn đón chờ trên mọi ngã đường đến bến bờ hạnh phúc, ấm êm. Một bước chân sơ sẩy, một lỡ làng dù trong vô tình hay cố ý đều có thể làm mình rơi đến vực sâu thăm thẳm muôn đời. Tình thương của mẹ bao la, công dưỡng dục sinh thành ví tựa biển đời sâu thẳm, mỗi hình hài có mặt trên đời đã dựng nên tượng đài vĩ đại về tình thương bao la của mẹ, người đã đi qua ngập tràn bao nỗi gian nan.


     Cảm ơn mẹ - cảm ơn anh và cảm ơn cuộc đời đã cho em hiểu
thêm về sự hiện hữu của một con người trong cuộc sống. Đã cho em một lần làm con thuyền nhỏ vượt đại dương một mình trong cơn sóng dữ để biết quý yêu hơn sự sống còn trong nhân thế, để yêu người hơn và để hiểu mẹ nhiều hơn... Trái cấm cuối đường của biển đời giông bão đã trở nên ngọt ngào, em và anh đã góp thành  điểm sáng...

 

tháng mười, hai ngàn lẻ tám

 

 


Cùng nhau!

— Viết bởi minhhua @ 12:22
Cùng nhau!

Tặng Cao Thiện Thệ

Thế gian khó nhập tiêu dao
Thiên thai nhàn nhã đường vào cõi thơ
Cõi Trời - Thệ... lơ-tơ-mơ
Thượng Đế xử phạt (đày) làm thơ cõi Người

*
*    *

Thôi! Người cứ ở cõi đời
Công phu một thuở chơi vơi non bồng
Trần gian nhiều thứ Có - Không
Sắc - Không - Không - Sắc - bụi hồng - khói mây!

*
*    *

Được mất thành bại... bỏ đi
Nam kha mộng ảo lắm khi đời thường
Thôi mà... đừng kiếm phi thường
Mênh mông trời đất thường thường được thôi

*
*    *

Còn vui thì thỏa chí cười
Hòa âm nhập mật sức cười vỡ không?!



ƯƠM DUYÊN

— Viết bởi minhhua @ 14:31
Sáng nay trời trở chướng sòng
Quyện trong hơi gió hương đồng quê thơm
Vườn dưa hoa lá rập rờn
Xuân thì đang độ hoa đơm khoe màu

Sáng nay đàn bướm đi đâu
Mà để cô út bắt cầu ươm duyên
Đăm đăm ánh mắt dõi tìm
Ngắt hoa úp nụ- kết tinh trái tình

Rồi đây kết quả công trình
Vườn dưa sai trái cô út xinh công đầu
....................................
Cô út ơi sông cạn hay sâu!
Lòng tôi nhất quyết...bắt cầu tìm qua

XOAY HƯỚNG ĐỔI CHIỀU

— Viết bởi minhhua @ 08:39

Lòng dặn lòng hãy cố quên đi nhé!
Nhưng mà sao đằng đẳng nhớ khôn nguôi
Linh hồn ơi! mi đừng phiêu du nữa
Quay về đi ta muốn tỉnh mộng rồi.

Một lần nói quên- mười lần tưởng nhớ
Lí trí gọi tỉnh- tình cảm muội mê
Trăm lần qua ta cứ mắc lời thề
Nguyện quên hết mà lòng hòa canh cánh

Ôi! sung sướng cho người hay bạc bẽo
Họ yêu họ quên- chẳng lụy chẳng sầu
Ôi! khốn khổ cho người đi một nẻo
Xoay hướng đổi chiều tình vẩn khắc sâu.

                                               MH


MẤT THIÊN ĐÀNG

— Viết bởi minhhua @ 06:50

Những tưởng rằng nhân dáng ai mờ xóa
Tận tim tôi người ngũ lịm dịu dàng
Bổng một phút chạnh lòng lay thức cả
Chìm suy tư hồn phảng phất mơ màng.

Tôi gặp lại khung trời xuân thắm ấy,
Tôi là bóng đêm- Người như ánh mặt trời
Người soi rọi hồn tôi bừng tỉnh dậy
Mở mắt ra nhìn thấy chỉ người thôi

Tôi gặp lai khung trời xuân thắm ấy,
Tôi là mùa xuân- Người chim én lượn vòng
Nắng ấm lên chim líu lo bay nhảy
Nắng tưng bừng chim ca hót vang vang;

Tôi gặp lại khung trời xuân thắm ấy,
Người là người- Tôi là tôi
Ta gặp nhau nhìn nhau cùng tìm thấy
Đáp số có rồi- người giống in tôi.

Mật ngọt tình yêu ta cùng uống cạn
Ta nhìn thấy nhau vô cùng xứng đáng
Ta trọn lòng tin không ai bội phản
Suốt quảng đường trần sánh bước thênh thang

Bây giờ tình đã dở dang...
Người xây mộ lấp thiên đàng của tôi!
                                      
                                            MH



LẠI NGŨ...MÊ

— Viết bởi minhhua @ 09:46

Chỉ là cơn gió thổi qua
Sao tôi giữ mãi âm ba hương nồng
Chỉ là chút giọt sương đông
Sao tôi lại để buốt lòng tái tê
Chiều tàn, Nắng tắt, gió về...
Đêm nay chắt lại ngũ...mê nữa rồi
Không vùng vẫy được- đành thôi
Đành thôi khánh kiệt...
                          người ơi!
                                   một đời.
                                     MH


VÔ THƯỜNG

— Viết bởi minhhua @ 14:59
Ai ơi! xuân đã về rồi đó
Đọng chút nắng hè- gió chớm thu
Đông cũng dần sang- xuân đáo ngõ
Vần xoay tạo hóa- luật bù trừ

Mới đó thôi ta còn rất bé
Tung tăng đùa giỡn chẳng ưu sầu
Vươn mình một cái, đương thời trẻ
ngoảnh lại soi gương, tóc ngã màu

Kìa xem vườn nọ một nhành hoa
Rạng sáng tinh mơ nắng chói lòa
Hoa nở ngát hương thời xuân sắc
Ngày tàn hoa cũng rã cánh ra!

.............................................
Ta đã làm gì cuộc sống ta
Ngẫm tới lui- tuổi cũng xế tà
Hãy sống đời sao cho đáng sống
Một kiếp người- cũng sẻ đi qua.
              
                           Minh Hua.




EM LÀNH NHƯ TRÁI NGỌT

— Viết bởi minhhua @ 11:31

           (Tặng các em của chế!)

Em như trái chín đầu mùa nhỉ
Đem đến cho ta chất mát lành
Ngọt lịm- thơm tho và thâm thúy
Đúng mùa- đúng vụ- đủ chất thanh

Không cượng cầu,o ép đó em
Không cần bất cứ loại thuốc men
Kích thích cho ra hoa đậu quả
Em là trái chín đất trời đem...

Vì em là trái chín trời ban
Bởi thế cho nên chẳng ngại ngần
Tận hưởng trái ngon không sợ nhiễm
Những gì độc tố của trần gian

Có em và còn ai nữa nhỉ?
Cũng là trái chín thiên tự nhiên
Chúng ta dong rủi đường thiên lý
Cứ gặp nhau...là trút bỏ lụy phiền

                                        MH


THAY TRẮNG ĐỔI ĐEN

— Viết bởi minhhua @ 12:00
                    Gởi bạn:KAH (Tóc Nào Có Bạc)
                                          20/8/2008

Một vài sợi tóc pha sương
Chiều nay bất chợt soi gương chạnh lòng
Cuộc đời...sắc bất thị không
Tình yêu...mãi đóa hoa hồng trong tim

Thời gian trôi không kiếm tìm
Hiển nhiên nhiều sợi nhiều lần bỏ ta
Sợi nào muốn- cứ rời xa
Sợi nào đổi trắng hay là giữ đen

Lòng ta có một nỗi buồn
Thay đen đổi trắng...thủy chung lạ đời??
Bạn chưa tóc bạc bạn ơi!
Cho nên chưa thấy đầy vơi nỗi sầu...
                                     MH

CÁNH TAY NGƯỜI THƯƠNG

— Viết bởi minhhua @ 16:37

Hai cánh tay đưa ra...
Một vòng tay khép lại...
Anh cuốn em...
               lên chót vót...
                            đỉnh cao tình ái...
Và cuộc đời...mọi thứ bỏ quên


Một cánh tay đưa ra...
Dìu em vượt qua...
Bảo táp phong ba...
                      đường đời nghiệt ngã...
Nắm chặt tay anh là vượt qua tất cả.
Mọi thứ trên đời...
                   quí nhất cánh tay anh 

                                              MH  
                    (theo ý cánh tay người thương của TXL)


THOI MA

— Viết bởi minhhua @ 11:49

 

 

THÔI MÀ !


Thôi mà ! đừng chảy nước mắt ơi !

Hãy nuốt vào tim- mĩm miệng cười

Trần thế có muôn hình vạn trạng

Cất lên bay bổng chín tầng khơi !


Ta về giữ lại mấy niềm vui

Giữ mãi âm ba những tiếng cười

Gió cuốn bay đi ... lời buồn tủi ...

Những điều trách móc ... đổ biển trôi ...


Mở lòng ra cho đi và nhận lại

Sợi tóc mỏng là lằn ranh phải trái

Vương vấn làm gì - giữ tâm tự tại !

Hãy vui mừng sống trọn hết hôm nay


Cho dù đời lắm u hoài

Cho dù người có đổi thay ... thường tình !

Thoát thai là nợ nhân sinh

Người ơi ! hạ thủ lưu tình ... với nhau


Minh Hua


1 2  Sau»

Powered by vnWeblogs.